Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Sự giải phóng bắt đầu từ tình sáng tạo yêu.

Vì áo quần đẹp

Sự giải phóng bắt đầu từ tình yêu

Chị ôm gói đồ trong tay nhìn anh rồi cả hai cùng khóc sướt mướt.

Nhìn chị cười tôi mới hiểu. Họ muốn giải phóng bản thân mình. Rồi họ sẽ cáu gắt. Với tôi. Dù rằng có lẽ. Than thở hay thậm chí một lời cáu gắt. Đó là lúc mẹ chồng tôi buộc chị phải theo về vì bà không cam tâm nhìn con chịu khổ. Vất vả. Một thỏi son. Chị vẫn tươi cười đi về bên chồng con không một đòi hỏi. Mượn mỏ nấu nồi cháo cho con. Cả cuộc đời chị chưa bao giờ được nhận một đóa hồng hay chỉ đơn giản là nghĩ đến một chiếc váy.

Ảnh minh họa: internet Ngày theo anh về làm vợ. Cực khổ. Chị vẫn cười tươi nhìn con âu yếm rồi thỏ thẻ vào tai con mấy lời ngọt dịu mà tôi chưa bao giờ làm được. Chị là một người nữ giới hoàn hảo. Tôi may mắn được học hành tử tế. "Nhà" với gia đình bốn người của chị là một túp lều được che chắn bằng mấy tấm tôn nép mình khiêm tốn dưới khóm tre.

Chị âu yếm nhìn anh rồi cười. Chị có tình ái. Khi trong túi chỉ còn vỏn vẹn đôi ba mươi ngàn. Nụ cười sao mà ấm áp quá chừng. Chị không đi về bằng những chiếc xe láng bóng hay xúng xính trong những bộ xống áo đắt tiền nhưng chị đã có cả bầu trời hạnh phúc viên mãn.

Cảm nhận trước nhất của tôi về chị chỉ có một từ "khó nhọc". Trong mắt chồng tôi. Phải giải phóng cho mình khi chính mình đã không thể tự phóng thích được cho bản thân.

Là cô em dâu. Tươi cười. Theo Depplus/MASK. Vơ vét. Hết gạo thì đã sao. Nhưng sao tôi thấy mình nhỏ bé và tầm thường khi đứng trước chị.

Khi gần như cả thảy đàn bà ngoài kia đang đương đầu vì sự tự do của bản thân. Thì ở con hẽm nhỏ nọ. Hai đứa con gái của chị vẫn lớn lên ngoan hiền. Gia đình chị luôn hạnh phúc. Đứng trước chị tôi chợt hiểu tại sao cứ đòi hỏi cả từng lớp phải nhìn thấy mình. Nhưng chị lại có quờ những gì mà chúng ta cố trên dưới bấy lâu.

Vì vơ những gì họ muốn hay họ có thể muốn. Chị không có nhà cao cửa rộng. Chị luôn tươi cười như thế. Chị không chỉ có vậy

Sự giải phóng bắt đầu từ tình yêu

Nhưng tình thật. Tình ái từ chồng. Chị cười đon đả dìu anh vào nhà khi anh đi nhậu về muộn với dáng điệu liêu xiêu trước ngõ. Tôi ganh ghẻ khi nhìn anh âu yếm xoa tay cho chị khi vô tình bị kim đâm. Thế đấy. Chồng tôi cũng thế. Chị lớn hơn tôi đúng một vòng mười hai con giáp. Cũng có lần chị đã khóc. Vì hoa hồng. Nhưng chị lúc nào cũng hạnh phúc. Những lúc anh đi làm công mang về cho chị tờ trăm ngàn xanh mướt mồ hôi.

Khi đám rau cần tưới vội. Ảnh minh họa: internet ít ra tôi chưa bao giờ thấy chị gắt gỏng với bất cứ ai. Dù nghèo túng. Không sao. Ít nhất cũng đã học xong cao học. Không giống với chị. Anh lo lắng mỗi khi chị về muộn hay chỉ đơn giản là nhường cho chị miếng thịt rốt cuộc. Chị cười khi trong nhà hết gạo.

Tình và những giọt nước mắt đã níu chặt hai người lại với nhau. Tủi cực của cuộc đời luôn được chị chôn chặt trong lòng rồi xóa nhòa theo dòng chảy thời kì. Đôi khi anh hay lấy chị ra để nhắn nhủ đến tôi điều gì đó. Chị thiếu quờ những gì mà chúng ta có hay đòi hỏi phải có. Khi bầy gà bỏ ăn. Khi mớ hàng bề bộn mà đêm đã gần tàn.

Cả thảy những lo toan. Chị bảo. Những lúc đó tôi thấy ghen tức với chị lắm. Vì được dùng những bữa tiệc thịnh soạn trong nhà hàng sang trọng thay vì vào bếp với ba bữa cơm hằng ngày.

Bởi chính chị cũng luôn hạnh phúc vì yêu và được yêu. Thật ngoa nếu tôi nói tôi yêu chị nhưng trong tôi chị là một người đàn bà trọn vẹn và đáng kính. Từ con và từ cuộc sống. Tôi được gặp và biết về chị. Đám rau khô héo ngoài kia. Có cáu gắt thì cáu gắt với ai mà gạo cũng đâu vì vậy mà đầy thạp.

Nhưng có sao. Và. Con chị nhõng nhẽo đòi quà khi chị còn bận với mớ hàng cần may gấp hay chị còn lo cho bầy gà. Vợ chồng nhìn nhau cười với đĩa rau luộc cũng ấm bụng. Chị đã đúng. Mái ấm của chị chưa bao giờ thiếu tiếng cười. Chị là một nữ giới vẹn toàn. Sẽ rêu rao với toàn từng lớp rằng họ vẫn chưa có được cái họ cần.