Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Tự thay mới điều chỉnh.

Mọi khi họp anh vẫn ngồi hàng trên nhưng bữa nay thì anh tìm chỗ phù hợp

Tự điều chỉnh

Đôi lúc anh cố tình nhìn sang phòng làm việc của Bình. Vừa bước vào. Tam quạu quọ: "Mấy con mụ dở hơi. Do vậy cứ phải bộc trực nhổ cho sạch. Có tiếng chuông cửa. Một đôi tiếng cười nổi lên.

Chỉ chén nước mà Phượng mới rót. Vừa lúc Phượng đi làm về. Tôi xin rút lại hoàn toàn những nội dung tố giác sai sự thật đó.

Bệnh viện cho biết Phượng bị ngã. Thấy rằng Bình cũng tỏ ra thu mình hơn. Còn nói chạy chọt để về đây thì ngứa tai quá. Còn vợ anh sẽ ở đây một đêm giúp đỡ trong lúc anh chưa đưa kịp người thân ở quê lên chăm hộ.

Đồng chí Phó Chánh thanh tra của Bộ đứng dậy nói ngay: - Người có tên Nguyễn Văn N đã viết bức thư gửi lãnh đạo Bộ.

Chiến lược. Giống như con gà đang ủ bệnh. Còn chuyện đi muộn về sớm anh tự nhận là có.

Khi hai người đang qua đường để vào chợ. Cơ quan lại rầm rĩ bởi có ai đó đưa tin rằng việc tư túi của Bình như đơn cáo giác. Hiện đang nằm viện.

Mấy cô cười: "Thì Vụ trưởng mới ở đây về. Nhưng không. Định thay mặt để tiếp hộ.

Định là người trẻ tuổi nhất. Chứ cái chuyện đơn tố giác ông Bình thì rõ mười mươi rồi. Bình sẽ đến gặp để nhờ viện trợ. Người béo đậm. Việc đồng chí Bình về Bộ công tác là do đề nghị của tổ chức.

Anh bảo Định cứ về lo cho các cháu ở nhà. Định nói: "Các cô quá lắm. Vụ trưởng Khoát đã thông tin rằng chiều mai tập thể lãnh đạo Vụ và Đảng ủy Vụ sẽ cùng Thanh tra Bộ làm việc với đồng chí Bình về đơn tố giác. Không nhớ mới bị Vụ trưởng quát chiều qua ư?". Chưa hết chuyện ông Vinh bị phát hiện có u. Chị Loan - người láng giềng đi cùng - kể lại cho Định hay. Tam - cán bộ của Định đã báo ngay một tin dữ: Anh Vinh - Phó Vụ trưởng đi khám bệnh.

Trông hai gò má như hai quả vải đã thâm vỏ. Đó là viết đơn tố giác đồng chí Bình. Ông Khoát ngồi im lắng tai. Ông Khoát nói ngay: "Nhưng mà hai năm nữa là tôi đủ tiêu chuẩn. Băng quấn gần kín cả đầu in rõ những vệt máu thấm ra. Định còn lúng túng chưa kịp từ khước thì Bình đã bảo vợ bắt tay ngay vào công việc.

- Đã dám nhận tội như vậy sao không dám viết hẳn tên ra. Mọi người lại cười ồ lên. Đành rằng căn nguyên vợ anh bị ngã là quá rõ ràng. Bởi như lãnh đạo nói. Anh bí hiểm dò xét mấy người về chuyện con rắn.

Tự anh ta hiểu ra rồi tự anh ta điều chỉnh đã là tốt rồi. Lòng nhiệt thành của Bình đã khiến Định suy nghĩ. Ông Khoát lại choang choang cắt lời cấp phó: - Nhân đây tôi mỏng việc coi xét đơn cáo giác của đồng chí Nguyễn Văn N.

Mỗi người giải thích một cách khác nhau. Đây là những nội dung tố giác cụ thể. Định bực mình bỏ đi về phòng. Ông Khoát hình như chơi chú ý đến câu nói đó. Trước tiên phải mổ gấp. Bạn bè nào tuổi rắn không?". Định đang sắp xếp các ý ở trong đầu. Còn mấy trưởng phòng nữa. Khi chuyển công tác.

Ông quay mặt nhìn ra ngoài. Nó bảo tại đứa này đứa nọ mồng bốn tết vừa rồi vào thắp hương trong cơ quan. Nội dung tố giác anh Bình là người năng lực yếu. Anh nói gì lạ vậy? Anh còn những 4. Anh đến thăm ngay bởi anh có bạn thân là Thuật. Không như ý của anh em họ. Định gật đầu rồi nói khẽ. Tôi xin tự điều chỉnh hành vi của mình để hợp với đạo lý. Thấy Định lặng im làm bộ nghĩ suy.

Mí mắt dày nặng. Ai không làm đúng. Chỗ anh em thân tín. Anh nghiêm mặt bảo: "Các cô một vừa hai phải thôi chứ. Tam đến nhà Định ngay. Anh thở dài và tự vấn: Sao mình lại đạp lên người tốt mà đi? Sao ta nỡ làm như vậy?.

Vụ trưởng Khoát vừa bước vào đã choang choang: "Làm gì mà hoành tráng thế này". Không ngồi góp chuyện tào lao nơi mấy anh thường tụ lại trà lá trước khi vào bàn làm việc. Tam gật đầu: "Chuyện tày đình như thế này.

Buổi giao ban bữa nay vui hẳn. Mà Bình cũng không nói cho ai biết anh đã nhờ người bạn quan hoài chạy chữa cho Phượng để "tâng công". Ông đặt máy xuống.

Ông Khoát đã phải đích thân chạy tới quát cho mấy đứa một trận một mai lệnh ai nấy về phòng làm việc ngay. Bình nói biết Phượng bị tai nạn nằm ở đây. Có tư thế. Bước đi uể oải. Kính thư. Bình đứng dậy nói: - Tôi muốn nghe ý kiến của mọi người đã. Nó như cứ quấy rầy mình.

Mọi người đứng dậy đi tản ra ngoài. Một cuộc bàn thảo nhanh chóng đã diễn ra. Mọi người phải giao hội vào công việc. Chuyện của lãnh đạo mà giờ đây mấy cô đều như muốn vơ vào là công của mình. Nghe chị Loan kể.

Phượng trông thấy chiếc xe ôtô con vụt qua. Được Định xếp vào loại "có triển vọng".

Bởi đồng chí Chủ tịch huyện nơi anh Bình làm trưởng phòng trước đây lại là chỗ thân quen với một đồng chí lãnh đạo Bộ. Tưởng rằng sau lần bị thủ trưởng ra tay ấy mọi chuyện sẽ trở thành nghiêm trang hơn. Có mấy tuần nằm viện mà nghe những gì anh đã hối hả day trở.

Vì lúc đó anh phải lo xin chuyển công tác cho vợ. Tam thích chí: "Anh đã có chủ trương thế thì đêm nay em sẽ về nghĩ cách". Mấy nốt đen sần sùi. Lại có tiếng cười bật lên. Ngã đập đầu xuống đường. Tôi xin công bố bít tất bức thư. Đã sẵn có anh ngồi vào ghế của tôi rồi. Tự mình gây ra chứ có ai đưa đẩy gì đâu. Trước cuộc họp.

Nhưng chỉ mấy phút nữa Thanh tra sẽ sang thông tin. Xây xát nhiều nên máu chảy nhiều. Nhưng cứ nghĩ đến mấy cô ở cơ quan làm lễ tạ tội với các dốt nát. Bình cho biết. Nét mặt của Vụ trưởng Khoát vẫn nguyên vẻ tức giận: - Còn nói anh Bình là người tự thị? Tôi ngay xúc tiếp với anh ấy.

Hương vị bánh. Chỉ có một người đặt câu hỏi khiến anh nghĩ suy nhiều: "Anh có anh em.

"Có chuyện gì thế?" - Định hỏi. Nào ngờ anh bị tụi nó "phản kích" lại: "Cơ quan mà cứ rách hết việc này đến việc khác thì tụi em còn hồn đâu mà ngồi làm việc được.

Do chính vợ anh đang nghĩ tới cái chức phận phó của anh. Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu. Trong cuộc gặp vô tình. Suốt mấy đêm liền Định không ngủ được. Các đồng chí ở Thanh tra Bộ bằng lòng quan điểm của Bình. Định đã nhầm. Từ khi hai đứa con đã lớn. Anh sẽ lên tiếng và lần này anh cũng sẽ nhấn mạnh mệnh đề "Đồng chí Bình cần nghiêm túc rút kinh nghiệm…".

Có bộc lộ tự đề cao mình. Định không đáp lại chỉ mỉm cười. Theo Định thì tình hình đã chuyển theo hướng khác.

Đặt chén nước xuống ông Khoát lại oang oác - Tôi mới là người mừng hơn anh. Dẫu là rất gượng. Nhất là nhấn mạnh cái vế: Bình phải rút kinh nghiệm trong một số vấn đề.

Cả làng xanh mắt ra mà xem. Tôi phải lên nắm để về chỉ đạo giải quyết". Định nắm vai Tam. Cơ quan cũ có mua tặng anh chiếc tủ và chiếc giường đôi bằng gỗ. Thứ nhất. Cơ quan liêu một lần nín thở để đón lõng thông tin về cuộc họp sáng thứ ba với Thanh tra Bộ về nội dung đơn tố cáo lần thứ 2 của Nguyễn Văn N… Khác với cuộc họp lần trước.

Bình cũng không có gì tỏ ra quan hoài. Quả báo mà sao bây chừ anh lại bị ám ảnh đến như vậy. Song có được chữ nào vào trong đầu đâu? Một Vụ phó đang đi công tác ở miền Trung thì không nói làm gì. Vì Có lẽ lúc này chỉ có anh mới hiểu hết những sâu xa về tai nạn này bởi sự xuất hiện của chiếc ôtô biển xanh mà chính Tam đã vẽ lên trong đầu óc của vợ anh.

Bệnh viện chưa có kết luận càng khiến cho nỗi lo của Định tăng thêm. Tôi xin nhận để rút kinh nghiệm". Thú vui nhổ râu cho chồng đã trở thành trực tính với Phượng vào các ngày chủ nhật.

Gật đầu: "Được như thế thì anh em mình sẽ luôn song hành với nhau". Vào đến cơ quan đã thấy ngồi đâu người ta cũng bàn tán rì rầm. Chỉ có Định là người có bản lĩnh. Sơ ý bước trượt xuống ổ gà. Thanh tra Bộ bước vào.

Mỗi lần có người nhìn trộm. Định vừa mới nghe chưa xong ý kiến trước hết thì nhận được điện thoại từ bệnh viện báo tin Phượng bị tai nạn.

Bán nghi với cách lý giải đó. Phượng nằm ngút. Mấy đứa rủ nhau đi mua hương hoa về để làm lễ tạ tội. Tố giác về thái độ kiêu căng thách thức của Bình trong cuộc họp vừa qua. Đã là cụ thể thì ai cũng biết. Nhưng rồi sáng hôm sau. Tôi mà phát biểu trước thì các đồng chí lại cho tôi là không trung thực.

Nếu nó to lên tí nữa thì cái tướng làm quan của Định chắc càng nổi hơn.

Tam cho rằng sự đời đôi khi ngang trái vậy đấy. Sau này ngồi ghế cấp Vụ. Ai cũng chờ người "nổ phát súng" đầu tiên. Phải tính mấy bước chứ bố.

Bình là người đến thăm trước tiên. Xin học cho con. Trong kết luận của Thanh tra. Vinh vội đứng dậy: - thưa với anh Dứt Văn Khoát là hôm nay "em" đã chính thức từ nghĩa trang trở về. Lạ xảy ra trong cơ quan Tam đều tìm gặp Định để thông tin. Ông bảo chiều nay có đồng chí bên cơ quan Thuế sang làm việc. Chuyện ông Vinh u ác. Bởi hai năm nữa tôi đến tuổi nghỉ. Chị ấy đã qua cơn hiểm".

Ông Khoát nói chen vào: - Thôi. Chỉ có đôi mắt anh trông vẫn còn sáng và tỉnh ngủ. Có chút hương hoa để xin tạ ơn mọi người ạ. Bảo Tam uống. Đề nghị không phải điều tra xác minh nữa. Chỉ có Bình - người đồng nghiệp - là tuổi rắn. Lộ vẻ tức giận. Chủ toạ huyện đã cam đoan với lãnh đạo Bộ là không hề có chuyện đó. Đợi cho vài quan điểm phát biểu. Coi việc giúp đồng nghiệp đến đấy là xong.

Đúng như điều mà ông Khoát đã được báo trước. Định đứng dậy vươn vai rồi đi đi lại lại trong phòng. Ông có thư bẩm xin Thanh tra Bộ cho phép được vắng mặt để các đồng chí tự do phát biểu. Rồi mải nhìn theo. Anh em thì không. Việc gì mới. Mình đã được ông ấy tin? kiên cố có điều gì đó đã có lợi cho anh. Mấy sợi râu tre chạm vào má đau rát quá".

Hắn tuy hơn Định hai tuổi nhưng lại là cán bộ từ cơ sở lên. Tam hết lời khen Định phát biểu khôn ngoan. Từ hôm anh nhờ được người bà con ở quê lên chăm Phượng thì vợ chồng Bình cũng không đến thăm nữa. Vả lại Định cũng không có cái máu bia bọt. Định nói giọng như trầm hẳn xuống: "giờ phải có cách để gạt cái vật cản đó đi thì mới được.

Định vừa ra mở cửa thì Tam đã bước vào. Anh chả phải dặn. Một lúc Bình lại đến thăm và đưa vợ đến cùng. Tự hỏi mình. Gánh thế là đủ. Nét mặt anh làm làm bộ làm tịch nghiêm chỉnh hơn. Có nhẽ phải tìm cách dấn thêm một bước nữa. Được cho là có bề dày về kinh nghiệm thực tế. Đang nghĩ tới cái xe công biển xanh đưa vợ chồng hi hữu về quê.

Mặc dù Thanh tra đang làm nhưng kết quả biết trước là không có gì. Nói xong. Bạn bè thân cũng không. Em dự đoán không sai thì Tết này anh chị đã có ôtô biển xanh đưa về quê. Phải nhấn thật mạnh để các đồng chí ở Thanh tra ưng và đưa vào kết luận bằng văn bản. Phương châm của ta là "mười điều nêu ra có 8 điều sai. Hồi anh mới về nhận công tác ở Vụ. Định thấy nhẹ hẳn người. Bóc chiếc kẹo đưa cho Tam: "Được như thế là cũng do anh em mình đã bàn kỹ với nhau".

Thế mà ông Khoát không chọn ai lại chọn anh để tiếp khách. Tam thở dài: - Người ta đều có số cả đấy. Tay bị quẹo gập. Nếu không sẽ biến chứng. Đồng chí Khoát không đúng sự thật do phát xuất từ động cơ không đúng của mình. Chốc chốc lại giật mạnh làm Định giật thột. Trưởng khoa xuống xem lần cuối rồi đến chủ động bắt tay Định: "Anh yên tâm. Đã yêu cầu anh Bình nghiêm trang rút kinh nghiệm một số việc.

Trưởng khoa Cấp cứu hồi sức trực tiếp ra tay nên công việc sau đó được tiến hành rất khẩn trương. Định hỏi việc gì thì ông nói to như chơi hề muốn che giấu: "Lại đơn thư tố cáo". Không khí cả Vụ ầm ĩ hẳn lên. Phượng nói: "Râu mình chóng mọc. Mấy đứa con gái cười ré lên sung sướng. Nghe xong. Bộ vẫn tiếp kiến chứ không phải vì có thư này mà dừng lại đâu.

Tam ghé tai Định nửa đùa nửa thật: - Kỳ này anh nắm chắc cái ghế Vụ phó rồi. Nếu có được mấy dòng chữ ấy coi như là chúng ta "thắng" rồi.

Và chúng tôi đã sắp hoàn thành. Mang nặng chủ nghĩa cá nhân. Mỗi lần như vậy Phượng vội hôn chụt lên má chồng khiến Định thấy lâng lâng. Ngay sau động tác cúi chào vợ chồng "sếp". Phát hiện có u. Nhưng tớ nói điều này là chỉ với cậu thôi nhé. Định cố giữ bình tĩnh. Có người vứt điếu thuốc hút giở rồi nói to với Khoát: - Anh cứ mạnh bạo giao cho chúng tôi tìm giết béng cái con sâu đó đi.

Cậu chớ có mà bép xép". Đến cuối giờ chiều Phượng đã hơi tỉnh. Rất ngắn. Anh cũng phê phán người viết đơn tố giác có chỗ không đúng sự thật. Hi hi hi". Anh nở nụ cười. Một dòng ớn lạnh chạy vụt từ đầu đến chân anh. Vì đã lễ xin các đấng khờ xét soi. Yêu cầu chấm dứt ở đây. Có nhiều bê bối ở cơ sở nên tìm cách để chạy về Bộ. Thôi. * Định đang ngồi đọc tài liệu thì Vụ trưởng Khoát bước vào. Tự anh sẽ tìm hiểu.

Vận động mãi đồng chí mới chịu về. Một lúc sau anh thấy Bình đến thăm. Hai ngón tay nõn nường đang cầm cái nhíp lần theo từng chân râu ở cằm anh. Anh Bình đã lợi dụng vị trí công tác để thụt két; khi về công tác ở Bộ đã lợi dụng để sắm bàn ghế. Kêu toáng lên làm hai đứa con cũng bị đánh thức trong tâm cảnh hết sức lo sợ.

Cả phòng họp lại ầm ĩ bởi những quan điểm khác nhau. Định bán tin. Phượng nói cái ôtô biển xanh kia trông đẹp thật. Định nằm nghiêng trên chiếc đivăng. Bạn bè công sở với Định. Nặng quá không khéo u lành thành u ác. Rất tận tâm với công việc. Cuộc họp trở thành căng thẳng bởi sự lặng im. Ông giao mấy nội dung cụ thể rồi quay ra. Trong đội ngũ trưởng phòng hiện.

Trưởng khoa Cấp cứu hồi sức. Những chuyện đó anh phải làm trong giờ hành chính và đã có mỏng với lãnh đạo. Ông chặc lưỡi: "Cái thằng cha Nguyễn Văn N lại gửi một thư nữa. Một điều rõ ràng bữa nay có thể nói với các đồng chí là những nội dung tố giác đó đều không đúng. Tháng 8/2013. 5 năm nữa mà lại. Kẹo mới bóc với mùi thơm của những chén trà Tân Cương tỏa ra thật hấp dẫn.

Buổi chiều tan giờ. Vinh sững người. Thực ra đồng chí ấy không muốn chuyển vì như thế làm đảo lộn cuộc sống gia đình. Trong buổi giao ban.

Định đi qua thấy mấy cô đang ngồi nói bô bô. Tự day dứt hơn. Trái với qui trình mà Thanh tra Bộ đề ra. Nét mặt hớn hở. Anh giật thột choàng dậy. Phó Thanh tra ra về ngay. Có thể nó có được là do lá đơn tố cáo mang lại.

Lần này ông Khoát không đến dự. Có bị chấn thương sọ não hay không phải theo dõi đã. Định bỏ kính xuống. Mắt lim dim nhìn lên trần nhà. Ông Khoát nhấc máy nghe. Hai thứ ấy hiện anh vẫn dùng. Mới sáng ra. Đồng chí Phó Chánh thanh tra nói tiếp: - Việc xác minh làm rõ những nội dung cáo giác.

Đồng chí Thanh tra Bộ đọc xong nội dung đơn rồi yêu cầu Bình giải trình. Nếu ông Vinh mà đột ngột ra đi thì cái ghế Vụ phó là thuộc về tay Bình. Thứ hai là tố giác Vụ trưởng Khoát đã bao che cho Bình. Tam vì thế kết duyên và coi Định như anh ruột. Tam có khuôn mặt vuông vuông tròn tròn.

Chính tôi là người được Bộ giao cho đi làm việc đó. Vừa đủ Tam nghe: "Phải nối theo cách cũ. Còn với ông Khoát thì cũng không có toa thuốc nào trị hay hơn là "cần trang nghiêm rút kinh nghiệm". Tôi biết sức mình rồi. Tay trái cũng bị băng gần kín nửa. Nếu không có Bình đến nhờ người bạn thì bây giờ vợ anh sẽ ra sao? Anh tâm sự với Tam.

Phượng - vợ anh - ngồi bên. Tam lẽo đẽo theo sau và rất nhanh đi vào cùng rồi đóng chặt cửa. - Cái thằng N này không khéo lại là một đứa thần kinh. Tưởng rằng nói thế thì trấn an được mấy cô. Anh là người rất khiêm tốn. Bất thần Vụ trưởng Khoát đứng lên nói: - Tôi xin đi thẳng vào vấn đề.

Sẽ có văn bản chính thức gửi đơn vị. Giọng oang oang. Các em đã có lời xin phép rồi. Có điều là các ông đừng đòi hỏi quá cao. Vợ chồng Định sửng sốt bật ra một tiếng "ôi trời". Định đưa nét mặt đăm chiêu nhìn Vụ trưởng Khoát: "Phức tạp quá anh nhỉ?".

Ngoại giả không có một mẩu gỗ nào cả. Mọi người nhìn theo đoán là lại có việc chẳng lành. Miệt mài quá dẫn đến bất cẩn. Định bấm điện thoại cho Tam để chia sẻ nhưng Tam giải đáp chiều mới có mặt ở cơ quan.

Không khí đang vui bỗng trầm hẳn xuống. Tôi sẽ lên bẩm Vụ trưởng ngay". Định quá bất thần. Anh xóa sổ bọn này cho khỏi ngứa mắt". U lành thế nào thì chưa rõ. Rồi bảo mọi người cùng chúc mừng cho Vinh. Chắc là u ác. Xong thì tôi cũng sẽ xin nghỉ hưu sớm cho thanh thoả cái thân già". Thái đô tự thị của Bình đã rõ ra như thế mà ông Khoát vẫn tìm cách phủ nhận.

Gần gũi như hôm đầu. Có đêm anh ước một con rắn bò vòng qua cổ mình. Lại đến chuyện ông Bình có đơn cáo giác. Cả phòng họp xốn xang hẳn lên. Nguyễn Văn N". Trên đường đi thăm anh Vinh về.

Chống đỡ ở nhà tôi đã thấy nếu tôi ở cương vị anh thì đã đột quỵ rồi. Thanh tra Bộ tiếp tục tiến hành và rứa kết thúc trong thời kì sớm nhất.

Thường vào ngày nghỉ hay ngồi quán xá bù khú với bạn bè nhưng Phượng lại không muốn để cho chồng lạc vào chốn đó. Chỉ mười mấy dòng thôi: "Kính gửi lãnh đạo Bộ. Tam nói thêm rằng. Hậu quả rất khó lường. Khi ở cơ sở. Bởi vậy mà Bộ mới chọn đưa về Vụ ta. Phải chăng Bình vô cùng giúp anh chạy chữa cho Phượng là vì Bình biết anh đang cố đưa Bình vào bẫy nên Bình làm thế để Định buông tha.

Mọi người vội trở về vị trí. Nghỉ sớm chừng nào ngủ ngon sớm chừng đó". Do đã có bàn với nhau trước cho nên Bình đã được ông Khoát - Vụ trưởng - đỡ cho. - Tôi lạ gì cái thằng ấy nữa - Một giọng nói to làm mọi người để ý - Nguyễn Văn N là Nguyễn Văn Ngốc chứ còn gì nữa. * Cơ quan hồi này lắm chuyện để bàn tán thật.

Nghe nói lần này nó tố giác cả tôi nữa. Có cả tiếng vỗ tay. Bình ngồi cuối ở hàng thứ 4. Sau này. Đơn tố giác của Nguyễn Văn N lần thứ hai này nêu hai nội dung. Vừa nói vừa cười: "Anh là cái cột trụ. Định bĩu môi lắc lắc đầu.

Vấn đề bây giờ là phải làm cách nào?". Nghĩa là chỉ sau hai ngày có tin đồn. Buổi sáng mấy cô tạ lễ thì buổi chiều có tin cho hay là bệnh viện đã có kết luận u của anh Vinh là u lành. Minh họa: Tô Chiêm. Định vừa ngồi vào bàn thì nghe thấy bên ngoài có tiếng mấy cô gái chí chóe với nhau.

Tam cười khiến cho cặp mắt hết cả độ híp: "Chị em mình sắp được liên hoan bự rồi chị ơi. Có tiếng điện thoại gọi. Hai điều tù mù là được rồi". Ông phải lên Bộ có việc gấp. Chỉ cần đủ tiêu chuẩn thôi. Làm cho rõ. Đánh một quả làm sao mà hạ gục đối phương được". Sau câu giới thiệu rất trịnh trọng của ông Khoát. Mới hơn ba ngày mà trông anh đã gầy tọp đi. Định thấy vậy giật mình.

Tôi thấy chẳng có gì là tự cao cả. Tôi xin hứa từ nay không có những sai phạm như thế.

Không có anh thì cái cơ quan này sẽ trôi về đâu?". Được cấp trên đồng ý. Làm cho mình nhụt mất chí hướng.

Giường tủ và vận chuyển lậu một số lớn gỗ quý; thiếu nghĩa vụ trong công tác. Không biết nội dung gì. Nội dung cáo giác là sai. Nay ai đó nhắc lại. Sau đó. Nhìn vờ vĩnh rù rờ nhưng lại là người rất nhanh nhẹn trong mọi chuyện. Song song anh cũng đồng tình rằng Bình cần rút kinh nghiệm trong một số việc mà chính anh đã nhấn. Năm nay Định mới bước vào tuổi bốn hai nhưng cũng đã giữ cương vị trưởng phòng.

Phượng nguýt chồng rồi cúi xuống giấu nụ cười". Thắp hương ngày xấu nên cơ quan mới xảy ra nhiều chuyện rối rắm như thế này.

Vinh cũng nói lại ngay: - Nếu thế anh nên chọn người khác. Có lẽ nào Bộ là người không có mắt hay sao mà chọn nhầm người. - Còn hai vấn đề tham ô tài sản và đi muộn về sớm thì thanh tra sẽ cùng cơ quan xác minh tiếp.

Các ông đòi hỏi cao như thế thì thắp đuốc đi tìm suốt đêm cũng không thấy đâu. Nói rồi Bình đi tìm người bạn ngay. Thành thử mà sau khi ông Khoát phát biểu thì không ai dám phát biểu ngược lại.

Những lúc như thế này. Thật là trong cái rủi có cái may. Bàn việc hộ? Rồi thì ông ấy lại nói ra cái tâm cảnh muốn xin nghỉ hưu với mình… vì sao lại như vậy nhỉ? Phải chăng mình đã lọt vào mắt xanh của ông ấy. Anh lại nở nụ cười. Có nhiều quan điểm nhất trí. Xoáy sâu vào lòng Định. Tam nghĩ suy một lúc rồi nắm chặt tay đấm xuống bàn: "Ta phải tạo ra nhịp anh ạ.

Thời đại hiện tuổi là tiêu chuẩn số 1. Cái đơn ấy theo như Thanh tra cho biết thì là đơn nặc danh. Bỏ vào cối đâm cũng chả trật. Tự đi học được. Cả thảy đều là bịa đặt. Nét mặt ông bỗng chốc sầm. Chỉ có cặp mắt là hơi ti hí một tẹo. "Chuyện đã lâu. Không thảo luận nhiều. Một sự giúp đỡ vô tư của Bình hiển hiện rõ trong lòng Định.

Tôi là Nguyễn Văn N viết thư này xin được nhận lỗi trước các đồng chí về sai lầm của tôi thời kì qua. Nói: - Lại cái anh Nguyễn Văn N gửi đơn lên lãnh đạo Bộ. Hai cục xương ở gò má nổi lên.

Ông Khoát tặc lưỡi: "Tôi quá mệt vì những trò này rồi. Vả chăng hắn mị dân cũng giỏi hơn nên ai cũng bị hắn ta gạt gẫm. Bữa nay. * Định đến cơ quan làm việc với tâm cảnh dị thường. Hà Nội. Tôi không cần đến tuổi. Tam gật đầu cười: "Em hiểu quá đi chứ.

Câu nói như làm nét mặt Định sững lại. Miễn bàn luận. Định là người phát biểu sau cùng. Ngược lại. Mọi người lặng im. Cho các em vui một chút đã sao?". Không phải như cậu nghĩ đâu. Trước đây ít khi anh nghĩ đến chuyện âm dương. Anh nhận xét về Bình nói chung là tốt. Rõ là đồ bản lĩnh nửa mùa. Định hoẵng ra tận cửa rồi vào ngồi giở tài liệu đọc tiếp.

Lúc nào cũng như hy vọng một điều gì mới sẽ đến với mình. Có rách việc không chứ. Anh lại càng trằn trọc. Tránh xúc tiếp. Ngồi mà chờ thì mục thất nó mới đến". Các đồng chí rứa chờ. Hai vệt lông mày tuy nhạt nhưng cái đuôi cong lên nhọn hoắt trông đến là tướng mạo. Tiếng vỗ tay bôm bốp. Nếu nói anh ấy chạy chọt để được ở lại thì còn có lý.

Định đi từng bước vững chắc. Thường đi muộn về sớm và nghỉ việc dài ngày. Dù có đơn lên Trung ương tôi vẫn kiên quyết như thế. Đang nằm cấp cứu. Từng tràng cười ha hả. Ngày thường về nhà mình hôn em. Cụ thể là Thanh tra đề nghị anh giải trình trước thì anh lại bắt mọi người nhận xét về anh trước. Nhưng xảy ra cách đây đã hơn hai năm rồi. Anh định đem chuyện nói với Tam nhưng rồi lại thôi.

- Phải tạ ơn ông Trời trước chứ - Ông Khoát nói vậy nhưng rồi tươi cười cầm chén trà "cụng" ngay với Vinh. Định cười. Tôi sẽ cắt lương.