Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Bánh trung công năng thu | tiêu khiển | Tin nóng.

Đường hẻm nhỏ. Bèn phải đem bánh đi tặng láng giềng hàng xóm. Những chiếc bánh trung thu có thương hiệu lừng danh được mọi người ưa chuộng và tin dùng.

Quý vị không nên nhái thương hiệu của những hiệu bánh uy tín để bán sản phẩm của mình làm ra, làm thương tổn uy tín kinh dinh của họ. Ấy là họ dùng những cục nhưn bánh của. Chỉ khổ thân cho những con trẻ con nhà nghèo của chúng ta. Còn vài tuần nữa mới đến ngày Tết Trung thu - tết của thiếu nhi chúng ta, nhưng bánh trung thu đã được bày bán tràn lan khắp phố.

Các cơ quan chức năng đề ra và thực hành chủ trương vệ sinh an toàn thực phẩm. Quý vị cũng không nên lấy mỡ cũ, bột cũ, lạp xường quá date ra để làm những chiếc bánh mới. Mà phải tặng cho hết trước ngày trung thu; bởi tặng đúng vào rằm hay sau đó thì người ta lại chửi, tưởng mình tặng bánh ế. Vốn tính tiếu lâm, tôi định chưng tấm bảng “Tại đây không nhận bánh trung thu” nhưng vợ con tôi can; sợ đề bảng vậy dân chúng hiểu nhầm, tưởng mình đòi thứ khác.

Hôn hít và cám ơn quý vị!  Vũ Đức Sao Biển  Hà Nội: Phát hiện bánh Trung thu hết hạn 2 năm vẫn bày bán Mua bánh trung thu qua mạng: xem chừng bánh "dỏm Bánh trung thu vào mùa Bánh trung thu Trung Quốc quá hạn đang tuồn vào Việt Nam ? Thị trường bánh trung thu: Mãi lực giảm mạnh Phát hiện bánh trung thu nhiễm khuẩn Cẩn thận với bánh trung thu giảm giá, khuyến mãi Sức mua bánh trung thu giảm 30-40%.

Tuy nhiên làm vậy thì kỳ quá; người quân tử không ai lấy bánh biếu làm hàng hóa. Duy chỉ có cục nhưn bánh ở trong thì lại có vấn đề.

Khoảng đầu tháng 7 dương lịch năm nay, người ta đã bày bán bánh trung thu. Quý vị chẳng thể lấy. Báo chí đi trước phát hiện, cơ quan chức năng kiểm nghiệm rồi xử lý.

Truyền thống ấy quả thực đẹp, xứng đáng giữ gìn và phát huy.

Họ xoay sang giới thiệu, tiếp thị những chiếc bánh của hiệu khác với điệp khúc nghe rất dễ xiêu lòng “mua một tặng một”. Hai năm trước, được trữ đông lạnh trở lại, để làm ra những chiếc bánh mới. Vậy là đành đau lòng mà nhận bánh biếu tặng tới mấy chục hộp, xanh xanh đỏ đỏ đến con thỏ cũng mê. Hai phương trời cách biệt, bên Tàu khác với bên ta mà “tư duy thương mại” gặp nhau trong chiếc bánh cũ.

Cũng có thể gọi là mùa trung thu vui vẻ vậy. Bánh quý vị làm ra nhất định phải ghi rõ địa chỉ sinh sản, ngày sản xuất và hạn dùng. Chỉ có cách làm như vậy thì quý vị mới sản xuất và kinh dinh được bền lâu. Những khuôn ép bánh cũ rích từ thời Tần Thủy Hoàng mới về đóng đô ở Hàm Dương. Tôi an tâm ăn mấy miếng. Những bao bột mì trắng vương. Vậy tôi xin cóp nhặt một thiên phứa những quan điểm nói về nó để bạn đọc xem chơi.

Nhìn họ bốc mỗi thứ một ít, nhào thành cục nhưn rồi cán bột mì làm áo, cho hết cái cục tròn tròn đó vào khuôn ép ra cái bánh vuông vức đút vào lò nướng, tôi không khỏi rùng mình kinh sợ. Ghét của nào, trời trao của đó. Đêm nào, xưởng cũng “bào chế” bánh. Được giữ giàng hai năm - dù là bảo quản bằng đông lạnh công nghiệp, thì có thể nào được gọi là nhưn bánh mới hay không? Người ta chỉ có thể nói đó là tình trạng “bình mới rượu cũ”.

Cạnh nhà tôi trọ là một xưởng làm bánh trung thu. Hóa ra chiếc bánh trung thu tiếng tăm được làm thủ công dơ hầy như vậy. Thế nhưng, tôi không phải mua. Trời ạ, mới vào đầu mùa bánh, đã có tình trạng thơm thảo mua một tặng một rồi, cứ y như là bánh cũ, bánh ế còn lại sau rằm Trung thu.

Gãi nách. Không biết có bao nhiêu ông Tào Tháo vi khuẩn, vi trùng ẩn náu trong những chiếc bánh và những cục nhưn bánh cũ ấy. Một cái dạ dày của con người mà phải chịu bấy nhiêu chất độc hại ấy tuồn vào và lưu cữu trong máu; thật không dễ gì đỡ nổi. Từ đó về sau, tôi thề sẽ không ăn cái bánh trung thu. Mùa thu năm sau đó, tôi nộp đơn xin về làm  Báo Thanh Niên. Những quầy bánh ấy chưng ra bảng của những thương hiệu bánh lừng danh mà nhiều người đều biết.

Có câu hát làm chứng như vầy: “  Mùa thu năm đó, tôi về với tờ Thanh Niên/ Nghe lòng sướng tợ như tiên/ Hết rồi, bánh tặng trung thu/ Bầy con ngơ ngác, hỏi hoài bánh ở đâu cha?/ Tôi rằng chúng mày ham ăn/ Mai này ông mua nó về  ”. Tuy thế khi đi vào một quầy bánh, hỏi mua chiếc bánh của chính công ty, người bán bảo.

Tâm địa đâu mà ăn hết chừng đó bánh? Ba thằng con ăn một hộp, đành ngán ngược.

Minh họa: DAD Chuyện rằng, Thượng Hải là một thành thị thương mại lớn nức tiếng ở Trung Quốc.

Thế nhưng, thực phẩm có chất độc hại cũng ngày càng phát triển. Thay mặt các cháu thiếu nhi, tôi xin. Cuộc sống tiến lên chính quy đương đại, kinh tế gia đình phát triển, nhu cầu tiêu thụ của con người càng ngày càng cao. Vậy mới biết nhận nhiều quà bằng bánh trung thu thật khổ lòng, khó xử. Cho hay, trong bốn thời đoạn sinh lão bệnh tử thì chữ “sinh” đã muốn rung chuyển, không có thể đứng vững được rồi.

Trở lại với cái bánh trung thu. Nói chữ xưởng là nói cho oai chứ đích thực ra đó là một mái tôn che sau bếp, trống huơ trống hoác. Bạn thử mường tượng cục đậu xanh có lẫn hột gà muối, vi cá, bào ngư, gà quay xé nhỏ. Nhiều tổ chức chính quyền, đoàn thể, hội đoàn, tôn giáo, nhà trường đã, đang và sẽ chăm lo tổ chức lễ trung thu cho các cháu.

Giữa mùa thu, con em chúng ta nhập học, có một Tết Trung thu vui cho các cháu, có một miếng bánh ngon, giàu chất dinh dưỡng để ăn mừng niên học mới là điều rất phải đạo. Chúng ta chỉ mong các công ty, đơn vị, cơ sở sản xuất bánh trung thu khác nên đặt uy tín sản phẩm mình lên hàng đầu, lấy chất lượng làm tiêu chuẩn để cạnh tranh. Bánh ế năm ngoái ra để bán một tặng một.

Tháng 8, trời Sài Gòn nóng bức do bị hạn bà chằn. Hơn bốn mươi năm trước, tôi là một anh sinh viên quê mùa từ miền Trung vào Chợ Lớn thuê gác ở trọ để đi học.

Những chảo nước đường đặc sệt, đôi khi có gián và rắn mối tử vong. Trung thu một năm nọ sau thời đổi mới, tôi làm một chức nhỏ trong một cơ quan.

Năm ngoái còn lại, tức thị cũ hơn thứ cũ nữa. Giữa nắng mưa gió bụi, chiếc bánh ấy vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, tạo ra những cái nhìn đầy tranh luận. Ở thị thành ta, những chiếc bánh trung thu đã được bày bán trong những quầy bánh xây dựng vội trên đường phố từ hai tháng qua rồi.

Công đoàn  Báo Thanh Niên  cử người xuống một hiệu bánh nổi tiếng ở quận 1, mua về tặng mỗi anh chị em trong cơ quan một hộp bánh mới ra lò. Không có hoặc vừa hết hàng.

Những chiếc thau nhôm đựng đầy đậu xanh, lạp xưởng, bào ngư, vi cá, hột dưa. Cái này kêu bằng là “bình cũ rượu cũ”. Có nhẽ thời vận hanh thông, ngũ cốc phong đăng, lòng người nô nức hay sao đó mà năm ấy bà con mang bánh trung thu cho tôi rộn rịch. Hóa ra, họ bán những chiếc bánh cũ từ. Những anh thợ cởi trần trùng trục, mồ hôi nhễ nhại đầy người, tay không làm bánh, đôi khi có khạc nhổ và.

Các cháu xơi nhầm những loại bánh này thì thật là nguy hại. Tôi nảy ra sáng kiến ngu dốt, định lập cửa hàng nhỏ bán lại bánh trung thu. Hết heo siêu nạc tới thịt lòng bẩn, giá có chất kích thích, cá tầm nhập lậu, xúc xích quá date, trái cây nhập lậu đầy chất bảo quản, bún phở tinopal. Hình dáng, tướng mạo, bao bì các chiếc bánh đều bắt mắt; tưởng không có chi để cà riềng cà tỏi. Chí lớn gặp nhau trong.