QĐND -Sinh năm 1946 ở Nam Định, vào chiến trường Trung Trung Bộ năm 1964, làm Báo phóng thích Phú Yên và tùng san Văn nghệ Giải phóng Phú Yên từ năm 1968 đến 1975. Ngoài 3 tập tiểu thuyết, ông còn có 2 tập truyện ký và 2 tập thơ đã xuất bản. Trong đó, tập thơ “Đồng chí” đã đoạt Giải thưởng văn chương Quân Giải phóng Trung Trung Bộ năm 1968. Thơ Trần Thiện Lục đầy ắp hơi thở chiến trường, đặm đà thật tâm và giản dị như tâm hồn người chiến sĩ… Nhà thơ MAI NAM THẮNG chọn và giới thiệu Ngủ rừng Đứa nghiêng đầu, đứa khò khò… Đứa buông tay thõng, đứa gò lưng tôm Võng như những chiếc thuyền con Chở người lính trẻ vào cơn mơ nồng Triền miên gió, mông mênh rừng Võng đu đưa, cả cánh rừng đong đưa… Tiếng ai gọi mẹ trong mơ Giọng ai cười giữa sương mờ sao đêm Rất xa tiếng pháo nổ rền Rất gần tiếng suối chảy mềm như tơ Sao ngơ ngẩn… gió ngơ ngẩn Đầu cánh võng, chợt bất ngờ… trăng lên! Gia Lai, 1964 Qua vùng Giải phóng Giữa trưa hè nắng cháy bỏng da Tôi bước đi trên vùng phóng thích Lúa từng nong phơi trước nhà vàng óng Khinh khích tiếng cười cô gái dưới lùm tre Đất đỏ hồng, xanh mướt cà phê Trái trĩu cành, tím hồng như ngọc Nương rẫy xa ngút tầm con mắt Loang lổ bên đường những hố bom sâu… Bãi cỏ xanh rờn lốc cốc mõ trâu Rung chuyển lùm cây nghé tơ nô đùa Và mải miết cánh rừng thăm thẳm Dân công, quân nhân súng đạn dập dìu… Trong lán tranh chính ủy đăm chiêu Nắng trải hoa trên bản đồ quân sự Đường hành quân là mũi tên thắm đỏ Hướng đồng bằng, thị thành miền Trung! Chén nước trà sóng sánh ngát thơm Em gái trao… hành quân trưa nắng Tiếng đàn chim chơ-rao ríu ran gọi bạn Ơ… tiếng ai hát ru bay lượn giữa trời? Đắc Lắc, 7-1965 Sau chiến dịch Một ngày sau chiến dịch Ba đại đội đặc công, một tiểu đoàn chủ lực Rút về cụm nhau! Thương vong bao lăm? Nhìn nhau không nói… Gần hai chục suất cơm Sáng nay lạnh nguội… Rưng rưng nước mắt Nhìn những cột võng trống không Những dòng tên khắc trên cây săng lẻ Chùm phong lan trên cây lặng lẽ Hoa nở đây rồi mà người nằm đâu? Chúng tôi ngồi lặng im nhìn nhau… Tiếu lâm về một mệnh lệnh Một phần gạo, chín phần sung Củ bá, rau rừng lót bữa thay cơm - Cua cái để nó sanh con Cua đực được bắt nấu ăn hằng ngày… Lệnh bí thơ tỉnh hẳn hoi! Ngồi vui câu chuyện nói cười râm ran… “Thân anh cua đực gian nan Còn đâu tí tởn giơ càng với que? Lệnh trên cho bắt anh về Lấy đá mà ghè giã nát nấu canh! Em là cua cái hồn hậu Thôi em ở lại mà sanh cho bền Chín tháng, cái bụng… to lên Thì em bẩm lệnh trên đã truyền…” Cái thằng quỷ sứ huyên thuyên Quăng ngay xuống suối, đánh liền mấy roi! Nào ngờ bức vách có tai Bí thư nghe được, mỉm cười tỉnh bơ: - Ấy là mình cấm bắt cua Còn như chuyện đó… mình thua lính rồi! Thôi thôi… tôi lạy lính tôi Lệnh nghiêm cũng hóa chuyện cười Tiếu lâm… 1968 |